天仙子·闺情,集唐诗

红蜡半销残焰短。欹枕钗横云鬓乱。好天良月尽伤心,纱窗暖。金樽满。何事狂夫音信断。

低语前欢频转面。却怕良宵重梦见。玉炉空袅寂寥香,珠帘卷。芳草远。旧恨年年秋不管。

拼音

hóng là bàn xiāo cán yàn duǎn。yī zhěn chāi héng yún bìn luàn。hǎo tiān liáng yuè jǐn shāng xīn,shā chuāng nuǎn。jīn zūn mǎn。hé shì kuáng fū yīn xìn duàn。

dī yǔ qián huān pín zhuǎn miàn。què pà liáng xiāo zhòng mèng jiàn。yù lú kōng niǎo jì liáo xiāng,zhū lián juǎn。fāng cǎo yuǎn。jiù hèn nián nián qiū bù guǎn。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →