隔帘听咏弹筝

正是恹恹天气,十五盈盈女。十三弦上情千缕。看玉比蝉钿,银排雁柱。弹再鼓。动春纤、当窗手语。音如诉。

含宫嚼羽。婉转歌喉吐。斜搊慢撚相思谱。空闺似入,湘江凄楚。潇潇雨。偷将泪丝重数。

拼音

zhèng shì yān yān tiān qì,shí wǔ yíng yíng nǚ。shí sān xián shàng qíng qiān lǚ。kàn yù bǐ chán diàn,yín pái yàn zhù。dàn zài gǔ。dòng chūn xiān dāng chuāng shǒu yǔ。yīn rú sù。

hán gōng jué yǔ。wǎn zhuǎn gē hóu tǔ。xié chōu màn niǎn xiāng sī pǔ。kōng guī shì rù,xiāng jiāng qī chǔ。xiāo xiāo yǔ。tōu jiāng lèi sī zhòng shù。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →