传言玉女·雪夜,为邻女催妆 董元恺 清 春晕微红,消得绣帘微雪。殷勤青女,绾同心双结。吴盐轻撒,咏絮风情亲切。纱笼对引,碎琼铺设。说嫁心惊,镇日妆台痴绝。娇嗔阿母,夫婿尤怜惜。小捉养娘,私向窗前低说。玉郎莫见,簸钱时节。 拼音 chūn yūn wēi hóng,xiāo dé xiù lián wēi xuě。yīn qín qīng nǚ,wǎn tóng xīn shuāng jié。wú yán qīng sā,yǒng xù fēng qíng qīn qiè。shā lóng duì yǐn,suì qióng pù shè。shuō jià xīn jīng,zhèn rì zhuāng tái chī jué。jiāo chēn ā mǔ,fū xù yóu lián xī。xiǎo zhuō yǎng niáng,sī xiàng chuāng qián dī shuō。yù láng mò jiàn,bǒ qián shí jié。 作者介绍 董 董元恺 清 · ? - ? 清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。 查看全部作品 →