何满子娄江月夜,追忆先二兄文友 董元恺 清 天上依然皎皎,人间一别茫茫。仿佛娄江曾共被,相携共倒壶觞。转眼青樽红烛,回头宿草衰杨。留得遗文千卷,空教泪落琴床。想到孤坟今夜月,谁存复壁馀光。夜雨机丝寡嫂,春风书馆儿郎。 拼音 tiān shàng yī rán jiǎo jiǎo,rén jiān yī bié máng máng。fǎng fú lóu jiāng céng gòng bèi,xiāng xié gòng dào hú shāng。zhuǎn yǎn qīng zūn hóng zhú,huí tóu sù cǎo shuāi yáng。liú dé yí wén qiān juǎn,kōng jiào lèi luò qín chuáng。xiǎng dào gū fén jīn yè yuè,shuí cún fù bì yú guāng。yè yǔ jī sī guǎ sǎo,chūn fēng shū guǎn ér láng。 作者介绍 董 董元恺 清 · ? - ? 清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。 查看全部作品 →