解蹀躞·雨中过小孤山

滚滚江流万折,突立波心上。一峰崒嵂,任惊涛巨浪。却怜神女生涯,变作小姑暮雨,遍将云酿。堪想像。

谁谓无郎孤况。有彭郎相傍。盈盈一水,脉脉徒遥望。那更晚色迷离,赢得无限凄凉,行人俯仰。

拼音

gǔn gǔn jiāng liú wàn zhé,tū lì bō xīn shàng。yī fēng zú lǜ,rèn jīng tāo jù làng。què lián shén nǚ shēng yá,biàn zuò xiǎo gū mù yǔ,biàn jiāng yún niàng。kān xiǎng xiàng。

shuí wèi wú láng gū kuàng。yǒu péng láng xiāng bàng。yíng yíng yī shuǐ,mài mài tú yáo wàng。nà gèng wǎn sè mí lí,yíng dé wú xiàn qī liáng,xíng rén fǔ yǎng。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →