祝英台近·访祝英台故宅,用辛稼轩韵

碧鲜庵,画溪渡。目断鸳鸯浦。庭院深深,尽日飞红雨。望中鸟啄游丝,蝶粘飞絮。仿佛与芳魂同住。

更愁觑。禁得一树棠梨,暗把春光数。生死情缘,听尽流莺语。总教妆阁钟声,香奁佛火,长则任、精灵来去。

拼音

bì xiān ān,huà xī dù。mù duàn yuān yāng pǔ。tíng yuàn shēn shēn,jǐn rì fēi hóng yǔ。wàng zhōng niǎo zhuó yóu sī,dié zhān fēi xù。fǎng fú yǔ fāng hún tóng zhù。

gèng chóu qù。jìn dé yī shù táng lí,àn bǎ chūn guāng shù。shēng sǐ qíng yuán,tīng jǐn liú yīng yǔ。zǒng jiào zhuāng gé zhōng shēng,xiāng lián fú huǒ,zhǎng zé rèn jīng líng lái qù。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →