四园竹罗岕坐新竹下作 董元恺 清 筼筜幽谷,树树翠琅玕。和烟滴露,负日凌云,清节巑岏。旧梢长,新箨解、东风弄巧,一宵补尽残山。忽惊看。参差迸石穿篱,吹添碧玉千竿。晚色斜侵书帙,响借鸣泉素影寒。还试听,龙吟凤啸,空林月又团。 拼音 yún dāng yōu gǔ,shù shù cuì láng gān。hé yān dī lù,fù rì líng yún,qīng jié cuán wán。jiù shāo zhǎng,xīn tuò jiě dōng fēng nòng qiǎo,yī xiāo bǔ jǐn cán shān。hū jīng kàn。cān chà bèng shí chuān lí,chuī tiān bì yù qiān gān。wǎn sè xié qīn shū zhì,xiǎng jiè míng quán sù yǐng hán。hái shì tīng,lóng yín fèng xiào,kōng lín yuè yòu tuán。 作者介绍 董 董元恺 清 · ? - ? 清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。 查看全部作品 →