过涧歇过三十九涧,逾襄王岭,入罗岕

高台上,矗立孤塔。下俯银河,直接飞流,三峡声闛鞳。

乱落万山深处,众响俱相答。惊惝恍,黯黮蛟龙湿云合。

西峰偏突起,狮子崚嶒,怒涛低压。耳畔风萧飒。最上携筇,翠黛澄鲜,朱光煜爚,此景真得巨然法。

拼音

gāo tái shàng,chù lì gū tǎ。xià fǔ yín hé,zhí jiē fēi liú,sān xiá shēng táng tà。

luàn luò wàn shān shēn chù,zhòng xiǎng jù xiāng dá。jīng chǎng huǎng,àn dǎn jiāo lóng shī yún hé。

xī fēng piān tū qǐ,shī zi léng céng,nù tāo dī yā。ěr pàn fēng xiāo sà。zuì shàng xié qióng,cuì dài chéng xiān,zhū guāng yù yuè,cǐ jǐng zhēn dé jù rán fǎ。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →