蓦山溪·宿栖云精舍 董元恺 清 参天黛色,染遍湖波绿。无数乱峰横,辨三径、吾庐修竹。开扉猿鸟,花雨过疏钟,清泉麓。朱阑曲。流水和云宿。一瓶一钵。白日消棋局。香积腐儒餐,更随分、山肴野蔌。六时寂寂,万壑变晴阴,张公谷。君迁木。梅老茶初熟。 拼音 cān tiān dài sè,rǎn biàn hú bō lǜ。wú shù luàn fēng héng,biàn sān jìng wú lú xiū zhú。kāi fēi yuán niǎo,huā yǔ guò shū zhōng,qīng quán lù。zhū lán qū。liú shuǐ hé yún sù。yī píng yī bō。bái rì xiāo qí jú。xiāng jī fǔ rú cān,gèng suí fēn shān yáo yě sù。liù shí jì jì,wàn hè biàn qíng yīn,zhāng gōng gǔ。jūn qiān mù。méi lǎo chá chū shú。 作者介绍 董 董元恺 清 · ? - ? 清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。 查看全部作品 →