宣清·秋闺月夜

皎洁当秋夜,正金波乍挹,冰壶初濯。看平铺鸳瓦琉璃,渐照到玉人绰约。露冷霓裳,风清环佩,幽辉如握。光欲滴,漏将阑,孤睡何曾便著。

恰似人间,青天碧海,反窃姮娥药。奈楚簟凉多,越罗衾薄。一点梦魂难托。待不思量,问今宵、怎生拚却。

拼音

jiǎo jié dāng qiū yè,zhèng jīn bō zhà yì,bīng hú chū zhuó。kàn píng pù yuān wǎ liú lí,jiàn zhào dào yù rén chuò yuē。lù lěng ní shang,fēng qīng huán pèi,yōu huī rú wò。guāng yù dī,lòu jiāng lán,gū shuì hé céng biàn zhù。

qià shì rén jiān,qīng tiān bì hǎi,fǎn qiè héng é yào。nài chǔ diàn liáng duō,yuè luó qīn báo。yī diǎn mèng hún nán tuō。dài bù sī liàng,wèn jīn xiāo zěn shēng pàn què。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →