满江红·过金沙寺,为岳鄂王题壁处敬和原韵

擐甲投戈,过萧寺、晨钟甫歇。想当日、冲冠怒发,满怀忠烈。剑气夜寒阳羡草,笔光阵扫金沙月。拂残碑、遗恨对西湖,同悲切。

淮北耻,终难雪。淮西议,终难灭。叹黄龙未饮,金瓯还缺。潭水秋吟名士句,冰天泪洒英雄血。看阴阴、松柏向南枝,朝双阙。

拼音

huàn jiǎ tóu gē,guò xiāo sì chén zhōng fǔ xiē。xiǎng dāng rì chōng guān nù fā,mǎn huái zhōng liè。jiàn qì yè hán yáng xiàn cǎo,bǐ guāng zhèn sǎo jīn shā yuè。fú cán bēi yí hèn duì xī hú,tóng bēi qiè。

huái běi chǐ,zhōng nán xuě。huái xī yì,zhōng nán miè。tàn huáng lóng wèi yǐn,jīn ōu hái quē。tán shuǐ qiū yín míng shì jù,bīng tiān lèi sǎ yīng xióng xuè。kàn yīn yīn sōng bǎi xiàng nán zhī,cháo shuāng quē。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →