满江红·过金沙寺,为岳鄂王题壁处敬和原韵

大树萧萧,对衰草、寒烟未歇。凭吊处、孤忠涅背,伊周争烈。石马昼嘶燕市雨,灵旗影断黄河月。念当时、南渡只偏安,空关切。

三字狱,何时雪。十年力,谁人灭。为东窗一语,山河残缺。银碗红啼娇女泪,玉环碧化苌弘血。望冬青、尽处起西风,摇宫阙。

拼音

dà shù xiāo xiāo,duì shuāi cǎo hán yān wèi xiē。píng diào chù gū zhōng niè bèi,yī zhōu zhēng liè。shí mǎ zhòu sī yàn shì yǔ,líng qí yǐng duàn huáng hé yuè。niàn dāng shí nán dù zhǐ piān ān,kōng guān qiè。

sān zì yù,hé shí xuě。shí nián lì,shuí rén miè。wèi dōng chuāng yī yǔ,shān hé cán quē。yín wǎn hóng tí jiāo nǚ lèi,yù huán bì huà cháng hóng xuè。wàng dōng qīng jǐn chù qǐ xī fēng,yáo gōng quē。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →