满江红·过金沙寺,为岳鄂王题壁处敬和原韵

厌粉锈朱,十斛黛、春恩初沐。写不出、苔痕蘸色,兰膏争馥。却拟新螺宵挹露,浪猜幺凤朝迎旭。宝如来、舌上现青莲,清波浴。

花瘦也,藏金屋。花睡也,烧银烛。信玉宜称碧,珠宜名绿。青鬓学来梳未似,翠眉相对羞应簇。便不须秾叶与扶持,风流足。

拼音

yàn fěn xiù zhū,shí hú dài chūn ēn chū mù。xiě bù chū tái hén zhàn sè,lán gāo zhēng fù。què nǐ xīn luó xiāo yì lù,làng cāi yāo fèng cháo yíng xù。bǎo rú lái shé shàng xiàn qīng lián,qīng bō yù。

huā shòu yě,cáng jīn wū。huā shuì yě,shāo yín zhú。xìn yù yí chēng bì,zhū yí míng lǜ。qīng bìn xué lái shū wèi shì,cuì méi xiāng duì xiū yīng cù。biàn bù xū nóng yè yǔ fú chí,fēng liú zú。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →