满江红·寿史远公五十,用曹顾庵先生韵

半百才名,指学海、词源杰出。想廿载、分荣绛帐,广文清密。内府流传羲献帖,国门争购丹青笔。正新翻、艳曲付红牙,灵妃匹。

羡落纸,金壶漆。羡起草,丹霞日。看拂衣归里,满园榛栗。海上安期瓜似枣,山中桃李人如木。总消磨、一卷是楞伽,延年术。

拼音

bàn bǎi cái míng,zhǐ xué hǎi cí yuán jié chū。xiǎng niàn zài fēn róng jiàng zhàng,guǎng wén qīng mì。nèi fǔ liú chuán xī xiàn tiē,guó mén zhēng gòu dān qīng bǐ。zhèng xīn fān yàn qū fù hóng yá,líng fēi pǐ。

xiàn luò zhǐ,jīn hú qī。xiàn qǐ cǎo,dān xiá rì。kàn fú yī guī lǐ,mǎn yuán zhēn lì。hǎi shàng ān qī guā shì zǎo,shān zhōng táo lǐ rén rú mù。zǒng xiāo mó yī juǎn shì léng gā,yán nián shù。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →