满江红·寿史远公五十,用曹顾庵先生韵

烂漫才华,惊人句、潘江涌出。尽少年、狂歌作达,外疏中密。红粉一生三妇艳,黄庭五色千枝笔。更清泉、白石寓经纶,谁堪匹。

楹与桷,施丹漆。亭与阁,凌云日。恰满樽桑落,堆盘芋栗。招隐小山俱是桂,高吟药圃宁须术。人诸君、击剑复弹棋,纵横术。

拼音

làn màn cái huá,jīng rén jù pān jiāng yǒng chū。jǐn shǎo nián kuáng gē zuò dá,wài shū zhōng mì。hóng fěn yī shēng sān fù yàn,huáng tíng wǔ sè qiān zhī bǐ。gèng qīng quán bái shí yù jīng lún,shuí kān pǐ。

yíng yǔ jué,shī dān qī。tíng yǔ gé,líng yún rì。qià mǎn zūn sāng luò,duī pán yù lì。zhāo yǐn xiǎo shān jù shì guì,gāo yín yào pǔ níng xū shù。rén zhū jūn jī jiàn fù dàn qí,zòng héng shù。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →