满江红·寿史远公五十,用曹顾庵先生韵

散尽千金,学曼倩、善藏其术。还更向、罗浮碧海,凤芝龙术。槛外露滋金洞草,崖边云护仙舟栗。采石坛、花满不知春,羲农日。

服上药,调浮漆。星佩冷,虹霓匹。只未忘绮语,更怀铅笔。但令毛生名纸贵,不妨潘簟生尘密。数床头、昨夜卖文钱,飘然出。

拼音

sàn jǐn qiān jīn,xué màn qiàn shàn cáng qí shù。hái gèng xiàng luó fú bì hǎi,fèng zhī lóng shù。kǎn wài lù zī jīn dòng cǎo,yá biān yún hù xiān zhōu lì。cǎi shí tán huā mǎn bù zhī chūn,xī nóng rì。

fú shàng yào,diào fú qī。xīng pèi lěng,hóng ní pǐ。zhǐ wèi wàng qǐ yǔ,gèng huái qiān bǐ。dàn lìng máo shēng míng zhǐ guì,bù fáng pān diàn shēng chén mì。shù chuáng tóu zuó yè mài wén qián,piāo rán chū。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →