满江红·寿史远公五十,用曹顾庵先生韵

生不逢时,问谁是、锐情经术。只吾尔、难医贫病,非关苓术。田舍艳称十斛麦,封侯且等千株栗。想人生、行乐是西畴,穰穰日。

琴上趣,何劳漆。花间友,还相匹。更较晴量雨,焚书掷笔。二顷好供饘粥费,比邻不羡崇墉密。但南山北与北山南,相携出。

拼音

shēng bù féng shí,wèn shuí shì ruì qíng jīng shù。zhǐ wú ěr nán yī pín bìng,fēi guān líng shù。tián shě yàn chēng shí hú mài,fēng hóu qiě děng qiān zhū lì。xiǎng rén shēng xíng lè shì xī chóu,ráng ráng rì。

qín shàng qù,hé láo qī。huā jiān yǒu,hái xiāng pǐ。gèng jiào qíng liàng yǔ,fén shū zhì bǐ。èr qǐng hǎo gōng zhān zhōu fèi,bǐ lín bù xiàn chóng yōng mì。dàn nán shān běi yǔ běi shān nán,xiāng xié chū。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →