满江红·登芜湖塔绝顶,用辛弃疾韵

拾级而登,跨江表、曾霄突立。凭槛望、烟帆沙鸟,连樯风急。霞映楼船百仗火,云横铁锁千寻壁。问何时、天堑限江南,谁曾识。

栏杆外,衣沾湿。铃甋下,珠摇滴。向苍苍搔首,遥遥空碧。俯仰自悲身世事,奔驰空洒杨朱泣。拟过江、也学贩缯人,同为客。

拼音

shí jí ér dēng,kuà jiāng biǎo céng xiāo tū lì。píng kǎn wàng yān fān shā niǎo,lián qiáng fēng jí。xiá yìng lóu chuán bǎi zhàng huǒ,yún héng tiě suǒ qiān xún bì。wèn hé shí tiān qiàn xiàn jiāng nán,shuí céng shí。

lán gān wài,yī zhān shī。líng dì xià,zhū yáo dī。xiàng cāng cāng sāo shǒu,yáo yáo kōng bì。fǔ yǎng zì bēi shēn shì shì,bēn chí kōng sǎ yáng zhū qì。nǐ guò jiāng yě xué fàn zēng rén,tóng wèi kè。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →