满江红·登芜湖塔绝顶,用辛弃疾韵

天上仙郎,却占尽、人间清福。人都羡、门阑喜气,锦攒花簇。威凤新膺博望选,求凤始叶和鸣卜。正日边、遥捧五云还,芙蓉麓。

绾绶日,丹文毂。合卺夕,金莲烛。恰荣分紫诰,徽音堪续。蕙圃门盈桃李树,鸾坡堂种蓝田玉。拟明年、此际海珠生,华封祝。

拼音

tiān shàng xiān láng,què zhàn jǐn rén jiān qīng fú。rén dōu xiàn mén lán xǐ qì,jǐn zǎn huā cù。wēi fèng xīn yīng bó wàng xuǎn,qiú fèng shǐ yè hé míng bo。zhèng rì biān yáo pěng wǔ yún hái,fú róng lù。

wǎn shòu rì,dān wén gǔ。hé jǐn xī,jīn lián zhú。qià róng fēn zǐ gào,huī yīn kān xù。huì pǔ mén yíng táo lǐ shù,luán pō táng zhǒng lán tián yù。nǐ míng nián cǐ jì hǎi zhū shēng,huá fēng zhù。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →