满江红·登芜湖塔绝顶,用辛弃疾韵

绿鬓功名,雅自负、苍髯如戟。恰又听、玉堂清漏,金门瑶瑟。风动铃音趋直早,花移砖影挥毫毕。共一春、携手上高楼,江南客。

文蔚起,名薰炙。庭罗雀,尘凝席。正承华初启,烽烟方息。击楫谋成台上米,围棋齿折中门屐。拟升平、朝野献南山,从今日。

拼音

lǜ bìn gōng míng,yǎ zì fù cāng rán rú jǐ。qià yòu tīng yù táng qīng lòu,jīn mén yáo sè。fēng dòng líng yīn qū zhí zǎo,huā yí zhuān yǐng huī háo bì。gòng yī chūn xié shǒu shàng gāo lóu,jiāng nán kè。

wén wèi qǐ,míng xūn zhì。tíng luó què,chén níng xí。zhèng chéng huá chū qǐ,fēng yān fāng xī。jī jí móu chéng tái shàng mǐ,wéi qí chǐ zhé zhōng mén jī。nǐ shēng píng cháo yě xiàn nán shān,cóng jīn rì。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →