满江红·谈沧孺属题挥锄居

鸡犬云中,曾栖息、匡君岩腹。问何事,入廛近市,诛茅结屋。用拙也应长闭户,畏人原自成空谷。绕疏篱、几曲最怡情,栽花竹。

波潋滟,千层縠。烟葱茜,千章绿。对湖山俯仰,赏心娱目。瓜架斗棚晨复暮,带经负耒耕还读。人纷争、收拾一蜗庐,消棋局。

拼音

jī quǎn yún zhōng,céng qī xī kuāng jūn yán fù。wèn hé shì,rù chán jìn shì,zhū máo jié wū。yòng zhuō yě yīng zhǎng bì hù,wèi rén yuán zì chéng kōng gǔ。rào shū lí jǐ qū zuì yí qíng,zāi huā zhú。

bō liàn yàn,qiān céng hú。yān cōng qiàn,qiān zhāng lǜ。duì hú shān fǔ yǎng,shǎng xīn yú mù。guā jià dòu péng chén fù mù,dài jīng fù lěi gēng hái dú。rén fēn zhēng shōu shí yī wō lú,xiāo qí jú。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →