满江红·谈沧孺属题挥锄居

环堵萧然,正潇洒、丰神自别。荷锄倦、拥书万卷,不营三窟。半亩笔耕东海粟,砚田卧采西山蕨。对北窗、风物到羲皇,南楼月。

寻幽胜,头忘栉。徒慷慨,心如结。笑劳劳攘攘,长安车辙。造父难追泛驾影,夸娥独许名缰撇。拟此生、市隐杂鱼盐,藏身诀。

拼音

huán dǔ xiāo rán,zhèng xiāo sǎ fēng shén zì bié。hé chú juàn yōng shū wàn juǎn,bù yíng sān kū。bàn mǔ bǐ gēng dōng hǎi sù,yàn tián wò cǎi xī shān jué。duì běi chuāng fēng wù dào xī huáng,nán lóu yuè。

xún yōu shèng,tóu wàng zhì。tú kāng kǎi,xīn rú jié。xiào láo láo rǎng rǎng,zhǎng ān chē zhé。zào fù nán zhuī fàn jià yǐng,kuā é dú xǔ míng jiāng piē。nǐ cǐ shēng shì yǐn zá yú yán,cáng shēn jué。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →