满江红·谈沧孺属题挥锄居 董元恺 清 拳石嵯峨,临断岸、丹崖百尺。看一带、崩腾京口,惊涛飞入。两岸分明南北堑,半江割据曹刘敌。更年年、芳草阅齐梁,扁舟客。烽火静,烟墩白。钟鼓振,帆樯集。俯镆铘峭崿,森陈戈戟。铁瓮势连龙虎险,楼船日没鼋鼍宅。听萧萧、丛竹响寒芦,吹横笛。 拼音 quán shí cuó é,lín duàn àn dān yá bǎi chǐ。kàn yī dài bēng téng jīng kǒu,jīng tāo fēi rù。liǎng àn fēn míng nán běi qiàn,bàn jiāng gē jù cáo liú dí。gèng nián nián fāng cǎo yuè qí liáng,biǎn zhōu kè。fēng huǒ jìng,yān dūn bái。zhōng gǔ zhèn,fān qiáng jí。fǔ mò yé qiào è,sēn chén gē jǐ。tiě wèng shì lián lóng hǔ xiǎn,lóu chuán rì méi yuán tuó zhái。tīng xiāo xiāo cóng zhú xiǎng hán lú,chuī héng dí。 作者介绍 董 董元恺 清 · ? - ? 清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。 查看全部作品 →