满江红·青墩夏咏,和陈其年江村韵

鸂鶒,烟扉外、三三两两。恰几曲、清流似镜,碧波如掌。牛背牧童支笠去,陇头馌妇腰镰往。喜登场、?稏遍黄云,人熙穰。

五亩宅,墙阴敞。十顷地,秧针漾。正平畴绿满,海榴红放。蚯蚓歌长蛙鼓闹,桔槔声歇蝉吟响。挈村农、社酒赛鸡豚,呼侬长。

拼音

xī chì jiāo jīng,yān fēi wài sān sān liǎng liǎng。qià jǐ qū qīng liú shì jìng,bì bō rú zhǎng。niú bèi mù tóng zhī lì qù,lǒng tóu yè fù yāo lián wǎng。xǐ dēng chǎng bà yà biàn huáng yún,rén xī ráng。

wǔ mǔ zhái,qiáng yīn chǎng。shí qǐng dì,yāng zhēn yàng。zhèng píng chóu lǜ mǎn,hǎi liú hóng fàng。qiū yǐn gē zhǎng wā gǔ nào,jú gāo shēng xiē chán yín xiǎng。qiè cūn nóng shè jiǔ sài jī tún,hū nóng zhǎng。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →