满江红·青墩夏咏,和陈其年江村韵

长日阴阴,隔阛阓、超然城市。见一带、波蕖冉冉,汀蒲靡靡。照箸冷淘槐叶脆,胶唇环饼松花美。更烂蒸、香齑白鱼肥,冰厨里。

微吟倦,眠迟起。独酌罢,炊菰米。想田夫风味,年年如此。闲课阿奴锄白术,忙催竖子寻苍耳。只微躯、药物满园中,沾沾喜。

拼音

zhǎng rì yīn yīn,gé huán huì chāo rán chéng shì。jiàn yī dài bō qú rǎn rǎn,tīng pú mí mí。zhào zhù lěng táo huái yè cuì,jiāo chún huán bǐng sōng huā měi。gèng làn zhēng xiāng jī bái yú féi,bīng chú lǐ。

wēi yín juàn,mián chí qǐ。dú zhuó bà,chuī gū mǐ。xiǎng tián fū fēng wèi,nián nián rú cǐ。xián kè ā nú chú bái shù,máng cuī shù zi xún cāng ěr。zhǐ wēi qū yào wù mǎn yuán zhōng,zhān zhān xǐ。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →