满江红·青墩夏咏,和陈其年江村韵

一抹修眉,阴阴见、远峰罗立。曾记得、扶筇洞岕,亲携茗汁。轻篓藏芽和露撷,新泉带雨捎溪急。卷湘纹、一缕扬茶烟,松风集。

蟹眼沸,花堪吸。凤饼啜,香堪裛。笑触炎褦襶,相逢车笠。翠碗暗移蝉影动,绿鬟浅试春流涩。待夜深、纤指进馀芳,横波湿。

拼音

yī mǒ xiū méi,yīn yīn jiàn yuǎn fēng luó lì。céng jì dé fú qióng dòng jiè,qīn xié míng zhī。qīng lǒu cáng yá hé lù xié,xīn quán dài yǔ shāo xī jí。juǎn xiāng wén yī lǚ yáng chá yān,sōng fēng jí。

xiè yǎn fèi,huā kān xī。fèng bǐng chuài,xiāng kān yì。xiào chù yán nài dài,xiāng féng chē lì。cuì wǎn àn yí chán yǐng dòng,lǜ huán qiǎn shì chūn liú sè。dài yè shēn xiān zhǐ jìn yú fāng,héng bō shī。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →