满江红·青墩夏咏,和陈其年江村韵

百顷风潭,镇一派、空明浩渺。遥掩映、捼蓝漱碧,丛芦幽筱。瓜嚼水精白袷冷,李沉玉甃红尘少。送馀凉、几阵藕丝风,荷香绕。

溪瑟瑟,窗纱窅。波滟滟,新蟾皎。恰瓯斟绿醑,觞浮清醥。销帐四垂冰簟展,琼奁半启帘漪悄。理瑶琴、一曲落平沙,飞鸿矫。

拼音

bǎi qǐng fēng tán,zhèn yī pài kōng míng hào miǎo。yáo yǎn yìng ruó lán shù bì,cóng lú yōu xiǎo。guā jué shuǐ jīng bái jiá lěng,lǐ chén yù zhòu hóng chén shǎo。sòng yú liáng jǐ zhèn ǒu sī fēng,hé xiāng rào。

xī sè sè,chuāng shā yǎo。bō yàn yàn,xīn chán jiǎo。qià ōu zhēn lǜ xǔ,shāng fú qīng piǎo。xiāo zhàng sì chuí bīng diàn zhǎn,qióng lián bàn qǐ lián yī qiāo。lǐ yáo qín yī qū luò píng shā,fēi hóng jiǎo。

作者介绍

董元恺

清 · ? - ?

清江苏长洲人,字舜民。顺治十七年举人。后遭诖误,际遇坎坷,故其词激昂哀怨。有《苍梧词》。

查看全部作品 →