风入松·离别 李雯 清 西风霜叶短长亭,惊动别离情。玉骢惯是催人去,茫茫也荒草云平。红袂分开双泪,斜阳独照孤征。阳关不唱第三声,无计殢君行。才辞鸳帐亲银灯,回头看水绿山青。数两车移垂柳,几回雁起少汀。 拼音 xī fēng shuāng yè duǎn zhǎng tíng,jīng dòng bié lí qíng。yù cōng guàn shì cuī rén qù,máng máng yě huāng cǎo yún píng。hóng mèi fēn kāi shuāng lèi,xié yáng dú zhào gū zhēng。yáng guān bù chàng dì sān shēng,wú jì tì jūn xíng。cái cí yuān zhàng qīn yín dēng,huí tóu kàn shuǐ lǜ shān qīng。shù liǎng chē yí chuí liǔ,jǐ huí yàn qǐ shǎo tīng。 作者介绍 李 李雯 清 · 1607年 - 1647年 李雯,字舒章,江南青浦(今上海)人。少与陈子龙、宋征舆齐名,合称“云间三子”。明崇祯十五年(1642)举人。清军入关时,李雯正在京城,因而被清朝政府羁留,并被推荐授官为内阁中书舍人,充顺天乡试同考官。顺治三年(1646)南归葬父,第二年在返京途中染病,后不治而亡。著有《蓼斋集》四十七卷、《蓼斋后集》五卷。 查看全部作品 →