临江仙·夜行桃源坞中 易顺鼎 清 一径苍寒人迹断,松毛覆满琴床。笼灯深入白云乡。水田听闹蛤,山寺惹惊尨。绝顶天风吹不住,此时散发吟商。翠微诗境自生凉。行歌秦代月,坐啸楚天霜。 拼音 yī jìng cāng hán rén jì duàn,sōng máo fù mǎn qín chuáng。lóng dēng shēn rù bái yún xiāng。shuǐ tián tīng nào há,shān sì rě jīng máng。jué dǐng tiān fēng chuī bù zhù,cǐ shí sàn fā yín shāng。cuì wēi shī jìng zì shēng liáng。xíng gē qín dài yuè,zuò xiào chǔ tiān shuāng。 作者介绍 易 易顺鼎 清 · ? - ? 易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。 查看全部作品 →