临江仙·赋枯柳

剪尽柔丝飘尽絮,白门风色年年。江南何梦不成烟。玉骢来死后,银燕别生前。

几处红楼飞雪里,痴心犹当搓绵。绿云忆否旧垂肩。美人都削发,无语证枯禅。

拼音

jiǎn jǐn róu sī piāo jǐn xù,bái mén fēng sè nián nián。jiāng nán hé mèng bù chéng yān。yù cōng lái sǐ hòu,yín yàn bié shēng qián。

jǐ chù hóng lóu fēi xuě lǐ,chī xīn yóu dāng cuō mián。lǜ yún yì fǒu jiù chuí jiān。měi rén dōu xuē fā,wú yǔ zhèng kū chán。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →