八归·雪中登鹊矶寺

苔藏绿篆,枫堆红锦,僧影冷坐瘦石。暮寒似恋无人处,更把几层砖塔,舍为鸦宅。竹里穿来惊路断,早四面都围青雪。最爱听、脆响敲时,误道玉钗折。

幽绝还堪眺远,蟂矶荻港,指点风帆如叶。一鸥飞处,一豚吹处,浪与芦花争白。叹浮生似梦,且办孤琴两吟屐。愁来否、试凭高看,六代青山,如今华了发。

拼音

tái cáng lǜ zhuàn,fēng duī hóng jǐn,sēng yǐng lěng zuò shòu shí。mù hán shì liàn wú rén chù,gèng bǎ jǐ céng zhuān tǎ,shě wèi yā zhái。zhú lǐ chuān lái jīng lù duàn,zǎo sì miàn dōu wéi qīng xuě。zuì ài tīng cuì xiǎng qiāo shí,wù dào yù chāi zhé。

yōu jué hái kān tiào yuǎn,xiāo jī dí gǎng,zhǐ diǎn fēng fān rú yè。yī ōu fēi chù,yī tún chuī chù,làng yǔ lú huā zhēng bái。tàn fú shēng shì mèng,qiě bàn gū qín liǎng yín jī。chóu lái fǒu shì píng gāo kàn,liù dài qīng shān,rú jīn huá le fā。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →