南浦·泊镇江,用黄仲则此题此韵

鱼龙何事破工夫,万里送愁来。到此划然此去,海雪涌千堆。绝不惊心佛鼓,被风涛赚得也成雷。指江山金粉楼台。金碧都是劫余灰。

试解腰间紫竹,把鱼云蜑雨尽吹开。一笑者般形胜,能费几朵才。红煞夕阳悬北固,英雄不见使人哀。趁今宵明月招邀,浮玉共倾杯。

拼音

yú lóng hé shì pò gōng fū,wàn lǐ sòng chóu lái。dào cǐ huà rán cǐ qù,hǎi xuě yǒng qiān duī。jué bù jīng xīn fú gǔ,bèi fēng tāo zhuàn dé yě chéng léi。zhǐ jiāng shān jīn fěn lóu tái。jīn bì dōu shì jié yú huī。

shì jiě yāo jiān zǐ zhú,bǎ yú yún dàn yǔ jǐn chuī kāi。yī xiào zhě bān xíng shèng,néng fèi jǐ duǒ cái。hóng shā xī yáng xuán běi gù,yīng xióng bù jiàn shǐ rén āi。chèn jīn xiāo míng yuè zhāo yāo,fú yù gòng qīng bēi。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →