绛都春·为琴绮赋

么弦独理。把万古东风,赚成商意。灯畔梦痕,镜里年华都如水。人天旧怨浑弹碎。算苦了粉郎葱指。鬘云夜堕,几番憔悴,萼华仙子。

应是。海山韵杳,尽愁心、付与断红鸾尾。冷到玉徽,便觉相思真无味。桐丝一寸秋魂死。更休向、爨余飘泪。最怜兰恨将销,笼鹦唤起。

拼音

me xián dú lǐ。bǎ wàn gǔ dōng fēng,zhuàn chéng shāng yì。dēng pàn mèng hén,jìng lǐ nián huá dōu rú shuǐ。rén tiān jiù yuàn hún dàn suì。suàn kǔ le fěn láng cōng zhǐ。mán yún yè duò,jǐ fān qiáo cuì,è huá xiān zi。

yīng shì。hǎi shān yùn yǎo,jǐn chóu xīn fù yǔ duàn hóng luán wěi。lěng dào yù huī,biàn jué xiāng sī zhēn wú wèi。tóng sī yī cùn qiū hún sǐ。gèng xiū xiàng cuàn yú piāo lèi。zuì lián lán hèn jiāng xiāo,lóng yīng huàn qǐ。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →