碧牡丹 易顺鼎 清 绣罢双鸾字。筝院靓,帘垂地。倚镜妆慵,传出脸情眉意。多事啼鹃,又唤春愁起。对离觞,总无味。画堂里,红烛销成泪。惊心绿杨嘶骑。月冷秦楼,箫声如诉憔悴。谁向屏风,写别程千里。几重山,几重水。 拼音 xiù bà shuāng luán zì。zhēng yuàn jìng,lián chuí dì。yǐ jìng zhuāng yōng,chuán chū liǎn qíng méi yì。duō shì tí juān,yòu huàn chūn chóu qǐ。duì lí shāng,zǒng wú wèi。huà táng lǐ,hóng zhú xiāo chéng lèi。jīng xīn lǜ yáng sī qí。yuè lěng qín lóu,xiāo shēng rú sù qiáo cuì。shuí xiàng píng fēng,xiě bié chéng qiān lǐ。jǐ zhòng shān,jǐ zhòng shuǐ。 作者介绍 易 易顺鼎 清 · ? - ? 易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。 查看全部作品 →