玲珑四犯梅溪体

镜里眉山,问收入江南,愁影多少。绀唾痕乾,满地嫩苔都老。一寸离恨天中,又度了、几番昏晓。甚紫房、深锁春魄,尘满定情词稿。

蘼芜绿到销魂处,曾印凤鞋春小。旧恩新怨浑难诉,更被银鹦恼。还怕怯胆少眠,禁不得、夜寒花悄。算此情除却,西楼凉月,没人知道。

拼音

jìng lǐ méi shān,wèn shōu rù jiāng nán,chóu yǐng duō shǎo。gàn tuò hén qián,mǎn dì nèn tái dōu lǎo。yī cùn lí hèn tiān zhōng,yòu dù le jǐ fān hūn xiǎo。shén zǐ fáng shēn suǒ chūn pò,chén mǎn dìng qíng cí gǎo。

mí wú lǜ dào xiāo hún chù,céng yìn fèng xié chūn xiǎo。jiù ēn xīn yuàn hún nán sù,gèng bèi yín yīng nǎo。hái pà qiè dǎn shǎo mián,jìn bù dé yè hán huā qiāo。suàn cǐ qíng chú què,xī lóu liáng yuè,méi rén zhī dào。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →