凤凰台上忆吹箫

镜里鸾孤,箫边凤老,情天几度秋风。换摩登小劫,绮障才空。酒醒碧桃花下,春何处、蝶梦无踪。都灰尽、铜盘烛泪,一寸啼虹。

筝篷十年听雨,漫减了苕姿,歇了兰悰。把聪明忏到,玉锁鹦笼。拟倩鹅笙吹恨,凄清意、说与璇宫。琴心冷、湘云夜愁,江上孤峰。

拼音

jìng lǐ luán gū,xiāo biān fèng lǎo,qíng tiān jǐ dù qiū fēng。huàn mó dēng xiǎo jié,qǐ zhàng cái kōng。jiǔ xǐng bì táo huā xià,chūn hé chù dié mèng wú zōng。dōu huī jǐn tóng pán zhú lèi,yī cùn tí hóng。

zhēng péng shí nián tīng yǔ,màn jiǎn le sháo zī,xiē le lán cóng。bǎ cōng míng chàn dào,yù suǒ yīng lóng。nǐ qiàn é shēng chuī hèn,qī qīng yì shuō yǔ xuán gōng。qín xīn lěng xiāng yún yè chóu,jiāng shàng gū fēng。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →