满江红 易顺鼎 清 天际孤云,比倦客、心情更懒。镇霜娥、夜鸣刀尺,翠芜催剪。秋色西来砧杵急,春明北望觚棱远。只难忘、江上旧鸥盟,蘋花晚。题柱志,成依黯。登楼赋,添悽惋。又黄花开到,天涯池馆。待送孤鸿鬼雪碛,曾骑匹马穿云栈。问秋心、一片在谁家,吹芦管。 拼音 tiān jì gū yún,bǐ juàn kè xīn qíng gèng lǎn。zhèn shuāng é yè míng dāo chǐ,cuì wú cuī jiǎn。qiū sè xī lái zhēn chǔ jí,chūn míng běi wàng gū léng yuǎn。zhǐ nán wàng jiāng shàng jiù ōu méng,píng huā wǎn。tí zhù zhì,chéng yī àn。dēng lóu fù,tiān qī wǎn。yòu huáng huā kāi dào,tiān yá chí guǎn。dài sòng gū hóng guǐ xuě qì,céng qí pǐ mǎ chuān yún zhàn。wèn qiū xīn yī piàn zài shuí jiā,chuī lú guǎn。 作者介绍 易 易顺鼎 清 · ? - ? 易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。 查看全部作品 →