月华清

满马吴霜,半床燕月,貂裘万里曾拥。笛里关山,禁得几回迎送。甚飘零、负了莼汀,怕不免、冷鸥相讽。谁共。正晓风江岸,绿杨无缝。

回首秦楼么凤。漫桃叶辞津,梅花别陇。拟把孤愁,说与玉箫休弄。只输他、候馆鸡声,又唤醒、十年秋梦。寒重。渐烟村一角,远钟催动。

拼音

mǎn mǎ wú shuāng,bàn chuáng yàn yuè,diāo qiú wàn lǐ céng yōng。dí lǐ guān shān,jìn dé jǐ huí yíng sòng。shén piāo líng fù le chún tīng,pà bù miǎn lěng ōu xiāng fěng。shuí gòng。zhèng xiǎo fēng jiāng àn,lǜ yáng wú fèng。

huí shǒu qín lóu me fèng。màn táo yè cí jīn,méi huā bié lǒng。nǐ bǎ gū chóu,shuō yǔ yù xiāo xiū nòng。zhǐ shū tā hòu guǎn jī shēng,yòu huàn xǐng shí nián qiū mèng。hán zhòng。jiàn yān cūn yī jiǎo,yuǎn zhōng cuī dòng。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →