莺啼序·春雪

蓬山片云缥缈,有璇台十二。是几度、谪堕尘边,玉京谁念仙子。问如此匆匆,瞒却春归,何苦迎春至。怎知伊、不把情根,种来人世。缟袂吹笙,银屏解佩,错认华鬘坠。料舞破骊宫,上界羽衣惊碎。只难忘、瑶天净果,道色相、而今空矣。蓦催成,一霎昙花,三生流水。便教真个,粉琢琼雕,也有时憔悴。漫回首、凤城夜市。

镇常酒熟羔肥,销金帐里。瞥然换了,冷吟间醉。断桥南岸凄凉月,向宵深梅花睡。干卿甚事,替他多少春魂,洗出翠天红地。天涯海角,惯受飘零,与侬无异。留得影事模糊,还为落英吹泪。空山鹤梦醒来未。休话尧时,万古荒寒意。人间又写伤春字,最无端、酿作愁滋味。剧怜门掩春深,高卧袁安,此时初起。

拼音

péng shān piàn yún piāo miǎo,yǒu xuán tái shí èr。shì jǐ dù zhé duò chén biān,yù jīng shuí niàn xiān zi。wèn rú cǐ cōng cōng,mán què chūn guī,hé kǔ yíng chūn zhì。zěn zhī yī bù bǎ qíng gēn,zhǒng lái rén shì。gǎo mèi chuī shēng,yín píng jiě pèi,cuò rèn huá mán zhuì。liào wǔ pò lí gōng,shàng jiè yǔ yī jīng suì。zhǐ nán wàng yáo tiān jìng guǒ,dào sè xiāng ér jīn kōng yǐ。mò cuī chéng,yī shà tán huā,sān shēng liú shuǐ。biàn jiào zhēn gè,fěn zuó qióng diāo,yě yǒu shí qiáo cuì。màn huí shǒu fèng chéng yè shì。

zhèn cháng jiǔ shú gāo féi,xiāo jīn zhàng lǐ。piē rán huàn le,lěng yín jiān zuì。duàn qiáo nán àn qī liáng yuè,xiàng xiāo shēn méi huā shuì。gàn qīng shén shì,tì tā duō shǎo chūn hún,xǐ chū cuì tiān hóng dì。tiān yá hǎi jiǎo,guàn shòu piāo líng,yǔ nóng wú yì。liú dé yǐng shì mó hú,hái wèi luò yīng chuī lèi。kōng shān hè mèng xǐng lái wèi。xiū huà yáo shí,wàn gǔ huāng hán yì。rén jiān yòu xiě shāng chūn zì,zuì wú duān niàng zuò chóu zī wèi。jù lián mén yǎn chūn shēn,gāo wò yuán ān,cǐ shí chū qǐ。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →