满庭芳

港窄瞒鸥,堤宽信马,湘湾暝渡曾呼。渔榔四起,潮尾送凉初。听惯篷窗夜雨,灯边影、也恋江湖。难忘是,系情烟柳,唤梦风蒲。

年芳飘泊尽,清愁泛剡,嫩约寻吴。向蘋洲,吹笛旧泪都枯。怕负春来桃叶,相思处、不为莼鲈。还须待,移船海上,天地一琴孤。

拼音

gǎng zhǎi mán ōu,dī kuān xìn mǎ,xiāng wān míng dù céng hū。yú láng sì qǐ,cháo wěi sòng liáng chū。tīng guàn péng chuāng yè yǔ,dēng biān yǐng yě liàn jiāng hú。nán wàng shì,xì qíng yān liǔ,huàn mèng fēng pú。

nián fāng piāo pō jǐn,qīng chóu fàn shàn,nèn yuē xún wú。xiàng píng zhōu,chuī dí jiù lèi dōu kū。pà fù chūn lái táo yè,xiāng sī chù bù wèi chún lú。hái xū dài,yí chuán hǎi shàng,tiān dì yī qín gū。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →