高阳台·剪秋巢分咏秋声,得雁声

暝夜敲窗,凉波戛橹,嫩寒先到无舲。几度筝篷,如何绿鬓都星。晓风残月添吟伴,问者边、多少长亭。又催成、江北江南,烟雨冥冥。

游踪悔被霜期误,向关河唤梦,冷颤镫青。水叠云重,苍茫写上诗屏。天涯无欠秋声处,最可怜、偏是湘棂。酒初醒、一带妆楼,有个人听。

拼音

míng yè qiāo chuāng,liáng bō jiá lǔ,nèn hán xiān dào wú líng。jǐ dù zhēng péng,rú hé lǜ bìn dōu xīng。xiǎo fēng cán yuè tiān yín bàn,wèn zhě biān duō shǎo zhǎng tíng。yòu cuī chéng jiāng běi jiāng nán,yān yǔ míng míng。

yóu zōng huǐ bèi shuāng qī wù,xiàng guān hé huàn mèng,lěng chàn dèng qīng。shuǐ dié yún zhòng,cāng máng xiě shàng shī píng。tiān yá wú qiàn qiū shēng chù,zuì kě lián piān shì xiāng líng。jiǔ chū xǐng yī dài zhuāng lóu,yǒu gè rén tīng。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →