金缕曲

一树初黄柳。到天涯、一番展卷,一番回首。纸上鸥波曾照影,绿鬓丝丝都丑。算不是江南载酒。错把晓风残月句,向旗亭、唱破双鬟口。侬自作,自承受。

当年坐雨篷腰漏。费工夫结成愁伴,与镫相守。我辈狂踪无着处,两字才名依旧。要归享荒山敝帚。今日披图田怅惘,许多时、面为观河皱。只少个,画中友。

拼音

yī shù chū huáng liǔ。dào tiān yá yī fān zhǎn juǎn,yī fān huí shǒu。zhǐ shàng ōu bō céng zhào yǐng,lǜ bìn sī sī dōu chǒu。suàn bù shì jiāng nán zài jiǔ。cuò bǎ xiǎo fēng cán yuè jù,xiàng qí tíng chàng pò shuāng huán kǒu。nóng zì zuò,zì chéng shòu。

dāng nián zuò yǔ péng yāo lòu。fèi gōng fū jié chéng chóu bàn,yǔ dèng xiāng shǒu。wǒ bèi kuáng zōng wú zhe chù,liǎng zì cái míng yī jiù。yào guī xiǎng huāng shān bì zhǒu。jīn rì pī tú tián chàng wǎng,xǔ duō shí miàn wèi guān hé zhòu。zhǐ shǎo gè,huà zhōng yǒu。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →