金缕曲

掷笔千花放。觉差强、杜陵野老,白头吟望。毕竟友人无上寿,几个修罗身量。累吾辈替他悲怅。三十年华尘与土,算难将、两字才名葬。风月夜,古魂荡。

还君位业琼楼上。劝从今鬓丝珍重,莫添愁况。一种悲秋兼病雨,怕是神仙通恙。天尽处白杨如巷。卖履分香都气尽,便英雄、也到西陵帐。秋坟句,听来响。

拼音

zhì bǐ qiān huā fàng。jué chà qiáng dù líng yě lǎo,bái tóu yín wàng。bì jìng yǒu rén wú shàng shòu,jǐ gè xiū luó shēn liàng。lèi wú bèi tì tā bēi chàng。sān shí nián huá chén yǔ tǔ,suàn nán jiāng liǎng zì cái míng zàng。fēng yuè yè,gǔ hún dàng。

hái jūn wèi yè qióng lóu shàng。quàn cóng jīn bìn sī zhēn zhòng,mò tiān chóu kuàng。yī zhǒng bēi qiū jiān bìng yǔ,pà shì shén xiān tōng yàng。tiān jǐn chù bái yáng rú xiàng。mài lǚ fēn xiāng dōu qì jǐn,biàn yīng xióng yě dào xī líng zhàng。qiū fén jù,tīng lái xiǎng。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →