金缕曲·题桃花扇乐府

亡国谈风雅。莽乾坤、风云破碎,飞龙战野。天子无愁行乐耳,如此江山都舍。谁救尔儿孤妇寡。莺燕飘零烟月死,剩孤臣、骨冷梅花下。谱一曲,泪如泻。

小朝廷事堪悲咤。算平分一行歌舞,两行戎马。生死江南同醉梦,苦被桃花误也。红泪向扇头偷洒。中有美人才子恨,付乌丝、并作沧桑写。侬是唤,奈何者。

拼音

wáng guó tán fēng yǎ。mǎng qián kūn fēng yún pò suì,fēi lóng zhàn yě。tiān zi wú chóu xíng lè ěr,rú cǐ jiāng shān dōu shě。shuí jiù ěr ér gū fù guǎ。yīng yàn piāo líng yān yuè sǐ,shèng gū chén gǔ lěng méi huā xià。pǔ yī qū,lèi rú xiè。

xiǎo cháo tíng shì kān bēi zhà。suàn píng fēn yī xíng gē wǔ,liǎng xíng róng mǎ。shēng sǐ jiāng nán tóng zuì mèng,kǔ bèi táo huā wù yě。hóng lèi xiàng shàn tóu tōu sǎ。zhōng yǒu měi rén cái zi hèn,fù wū sī bìng zuò cāng sāng xiě。nóng shì huàn,nài hé zhě。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →