满江红·渡黄河作

十二金牌,天下事、不堪问矣。竟销尽、江山半壁,西湖锅里。名父子全忠孝去,小朝廷要英雄死。叹从今寡妇与孤儿,无生理。

朱仙镇,公营垒。汤阴道,公乡里。有精忠祠庙,足光桑梓。白雁一声天水碧,黄龙余恨燕云紫。待招他豪杰两河魂,归来只。

拼音

shí èr jīn pái,tiān xià shì bù kān wèn yǐ。jìng xiāo jǐn jiāng shān bàn bì,xī hú guō lǐ。míng fù zi quán zhōng xiào qù,xiǎo cháo tíng yào yīng xióng sǐ。tàn cóng jīn guǎ fù yǔ gū ér,wú shēng lǐ。

zhū xiān zhèn,gōng yíng lěi。tāng yīn dào,gōng xiāng lǐ。yǒu jīng zhōng cí miào,zú guāng sāng zǐ。bái yàn yī shēng tiān shuǐ bì,huáng lóng yú hèn yàn yún zǐ。dài zhāo tā háo jié liǎng hé hún,guī lái zhǐ。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →