解佩令·寄张荫庐广榕,用竹垞韵 易顺鼎 清 听莺斜巷,试骢软陌,到花前半晌东风尽。烟月昏黄,画一带欢场离恨。个中人可怜双鬓。蛮斋春睡,香湖秋泛,引吟魂梦禅天近。写怨抽恩,莫轻为寻常脂粉。是君家玉田身分。 拼音 tīng yīng xié xiàng,shì cōng ruǎn mò,dào huā qián bàn shǎng dōng fēng jǐn。yān yuè hūn huáng,huà yī dài huān chǎng lí hèn。gè zhōng rén kě lián shuāng bìn。mán zhāi chūn shuì,xiāng hú qiū fàn,yǐn yín hún mèng chán tiān jìn。xiě yuàn chōu ēn,mò qīng wèi xún cháng zhī fěn。shì jūn jiā yù tián shēn fēn。 作者介绍 易 易顺鼎 清 · ? - ? 易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。 查看全部作品 →