声声慢·雪珠

欬玉因风,跳珠似雨,骊宫舞碎珊瑚。窜入花丛,催他蝶梦红枯。潇林又闻闹竹,怕湘妃冰绿单肤。沉吟久,怎钗梁敲断,消息都无。

依约乌篷密响,恰此身飘泊,如傍菰蒲。冷晕摇青,逼成灯影模糊。空庭一声一点,算个侬心上秋余。还愁是,打妆楼帘眼太疏。

拼音

kài yù yīn fēng,tiào zhū shì yǔ,lí gōng wǔ suì shān hú。cuàn rù huā cóng,cuī tā dié mèng hóng kū。xiāo lín yòu wén nào zhú,pà xiāng fēi bīng lǜ dān fū。chén yín jiǔ,zěn chāi liáng qiāo duàn,xiāo xī dōu wú。

yī yuē wū péng mì xiǎng,qià cǐ shēn piāo pō,rú bàng gū pú。lěng yūn yáo qīng,bī chéng dēng yǐng mó hú。kōng tíng yī shēng yī diǎn,suàn gè nóng xīn shàng qiū yú。hái chóu shì,dǎ zhuāng lóu lián yǎn tài shū。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →