玉簟凉题次香悼亡词后

珠涨迷江。是万里泪痕,报答成双。丝丝花气息,怎断了偏长。离红无主,又霎时换作,缟梦冰凉。收影去,早暗消龙骨,偷费乱肠。

檀郎。春尘锦瑟,秋雪玉箫,赢得此恨茫茫。仙山天样远,那觅返魂香。虚幌旧并倚处,有小月飞上钗梁。芳约准,待拚他连理唐昌。

拼音

zhū zhǎng mí jiāng。shì wàn lǐ lèi hén,bào dá chéng shuāng。sī sī huā qì xī,zěn duàn le piān zhǎng。lí hóng wú zhǔ,yòu shà shí huàn zuò,gǎo mèng bīng liáng。shōu yǐng qù,zǎo àn xiāo lóng gǔ,tōu fèi luàn cháng。

tán láng。chūn chén jǐn sè,qiū xuě yù xiāo,yíng dé cǐ hèn máng máng。xiān shān tiān yàng yuǎn,nà mì fǎn hún xiāng。xū huǎng jiù bìng yǐ chù,yǒu xiǎo yuè fēi shàng chāi liáng。fāng yuē zhǔn,dài pàn tā lián lǐ táng chāng。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →