风入松·小园桃李作花,澹红妍白,天然相亚,为赋此解

轻寒轻暖费天匀。调惜玉儿身。画帘尽日飘丝雨,坐莺边有个愁人。不月园林缟夜,无风门巷红春。

凝思那处正湔裙。欲见更何因。小唇秀靥今还在,奈东厢燕伤神。管甚非花非雾,和他如梦如尘。

拼音

qīng hán qīng nuǎn fèi tiān yún。diào xī yù ér shēn。huà lián jǐn rì piāo sī yǔ,zuò yīng biān yǒu gè chóu rén。bù yuè yuán lín gǎo yè,wú fēng mén xiàng hóng chūn。

níng sī nà chù zhèng jiān qún。yù jiàn gèng hé yīn。xiǎo chún xiù yè jīn hái zài,nài dōng xiāng yàn shāng shén。guǎn shén fēi huā fēi wù,hé tā rú mèng rú chén。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →