月华清·新得绿衣,又埋紫玉,仍衔蝉之劫也。用旧韵悼之

玉碎惊心,珠啼霣魄,好春从此难贮。架月飞愁,照惯白蒙蒙路。怎写成故纸离鸾,浑不让年芳似羽。酸语。奈静禅行榻,又挑泥絮。

暗绿庭深几许。似瞥过朝云,飘忽神女。为恋金栊,忘却前尘悽苦。要寻到花外情天,把小小双魂交付。还住。认旧红无恙,土华吹雨。

拼音

yù suì jīng xīn,zhū tí yǔn pò,hǎo chūn cóng cǐ nán zhù。jià yuè fēi chóu,zhào guàn bái méng méng lù。zěn xiě chéng gù zhǐ lí luán,hún bù ràng nián fāng shì yǔ。suān yǔ。nài jìng chán xíng tà,yòu tiāo ní xù。

àn lǜ tíng shēn jǐ xǔ。shì piē guò cháo yún,piāo hū shén nǚ。wèi liàn jīn lóng,wàng què qián chén qī kǔ。yào xún dào huā wài qíng tiān,bǎ xiǎo xiǎo shuāng hún jiāo fù。hái zhù。rèn jiù hóng wú yàng,tǔ huá chuī yǔ。

作者介绍

易顺鼎

清 · ? - ?

易顺鼎,字实甫,一字中实,龙阳人。光绪乙亥举人,历官广东钦廉道。有《琴志楼集》。

查看全部作品 →